Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi,
vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” (Lc 24,29)

Bài Ðọc I: Cv 3, 1-10

“Có cái này tôi cho anh, là nhân danh Ðức Giêsu, anh hãy đứng dậy mà đi”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, vào giờ thứ chín, là giờ cầu nguyện, Phêrô và Gioan lên đền thờ. Lúc bấy giờ có một anh què từ lúc mới sinh, hằng ngày được người ta khiêng đến cửa đền thờ, gọi là Cửa Ðẹp, để xin những người vào đền thờ bố thí cho. Khi thấy Phêrô và Gioan tiến vào đền thờ, anh liền xin bố thí. Phêrô và Gioan nhìn anh và nói: “Anh hãy nhìn chúng tôi”. Anh ngước mắt chăm chú nhìn hai ngài, mong sẽ được hai ngài cho cái gì. Nhưng Phêrô nói: “Vàng bạc thì tôi không có, nhưng có cái này tôi cho anh, là: nhân danh Ðức Giêsu Kitô Nadarét, anh hãy đứng dậy mà đi!” Rồi Phêrô nắm tay mặt anh mà kéo dậy, tức thì mắt cá và bàn chân anh trở nên cứng cát; anh nhảy ngay lên mà đứng và đi được; anh cùng hai ngài tiến vào đền thờ, anh vừa đi vừa nhảy nhót và ngợi khen Thiên Chúa, và dân chúng đều thấy anh đi và ngợi khen Chúa. Họ nhận ra anh chính là kẻ ngồi ăn xin ở Cửa Ðẹp đền thờ, nên họ bỡ ngỡ sửng sốt về việc xảy đến cho anh.

Ðáp Ca: Tv 104, 1-2. 3-4. 6-7. 8-9

Ðáp: Tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui.

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Ngài, hãy kể ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy xướng ca, đàn hát mừng Ngài, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa.

Xướng: Hãy tự hào vì danh thánh của Ngài, tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui. Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn.

Xướng: Hỡi miêu duệ Ápraham là tôi tớ của Ngài, hỡi con cháu Giacóp, những người được Ngài kén chọn. Chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Ngài bao trùm khắp cả địa cầu.

Xướng: Tới muôn đời Ngài vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Ngài đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Ngài đã ký cùng Ápraham, lời thề hứa Ngài đã thề với Isaác.

Alleluia:

Alleluia, alleluia! – Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. – Alleluia.

Tin Mừng: Lc 24, 13-35

“Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmau, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Ðang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Cờlêôpát trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Ítraen. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.

Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại, chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Ðấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Ðoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông.

Ðang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Ðoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?” Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Các vị đó bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

THÊM “LỬA”

Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người biến mất. Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” (Lc 24,30-32)

Suy niệm: Nhà văn Kitô giáo nổi tiếng N. Kazantzakis nói rằng: “Điều tôi quan tâm không phải là con người, mặt đất, bầu trời, mà là ngọn lửa thiêu đốt con người, mặt đất, bầu trời”. Nếu vậy, ông nghĩ thế nào về hai môn đệ Emmau hôm nay? Hai môn đệ “hết lửa”! Một đội bóng “hết lửa” chỉ có từ thua đến thua to! Hai môn đệ “hết lửa” với Thầy, với công cuộc của Thầy, chỉ còn nước cờ duy nhất là đào tẩu về nhà! Thế nhưng, khi được gặp Đức Kitô phục sinh thì mọi sự đổi khác. Họ được chuyền “lửa”, tiếp thêm “lửa” nhờ Lời và Thánh Thể của Ngài: “Dọc đường, khi Người nói chuyện… lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” Đầy “lửa” đến độ họ đứng dậy, vượt quãng đường 12 km ngay trong đêm, để gặp các bạn làm chứng rằng mình đã gặp Thầy.

Mời Bạn: Nhìn lại mình để xem bạn còn “lửa” không? Lửa yêu mến Chúa, lửa say mê công cuộc cứu độ cao cả của Ngài, lửa yêu thương đồng loại, lửa yêu mến người thân, nhất là người bạn đời?

Sống Lời Chúa: Để thêm “lửa” trong đời sống đạo, tôi sẽ trung thành đọc Lời Chúa và nỗ lực sống Lời ấy mỗi ngày.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con ngọn lửa trong Trái Tim Chúa. Xin làm tim chúng con ấm lại mỗi ngày, nhờ được nghe Chúa nói như hai môn đệ về Emmau, và được Chúa nuôi bằng bánh ban sự sống. Ước gì chúng con luôn có lửa nhiệt tình để hết lòng phụng sự Nước Chúa, lửa tình yêu để vượt qua những hận thù đố kỵ. Amen.

B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng

Trong lịch sử thế giới, có rất nhiều trường hợp, cái chết của một người, đã là khởi điểm để đưa đến một cuộc toàn thắng. Chẳng hạn cái chết của Mục sư Martin Luther King đã dẫn đưa đến cuộc cách mạng bãi bỏ kỳ thị chủng tộc bên Hoa Kỳ. Cái chết của ông Aquinô dẫn đến cuộc đảo chính lật đổ chế độ độc tài Ferdinand Marcos bên Phi luật Tân. Và đó cũng là hình ảnh cái chết của Chúa Giêsu cũng đã đưa đến toàn thắng.

Nhưng đây là điều mà hai môn đệ thành Emmau không hiểu. Đối với họ, cái chết tang thưong của thày Giêsu trên Thập giá là dấu chấm hết, không chỉ cho cuộc sống và sứ mạng của chúa Giêsu, mà cho cả sứ mạng và sự nghiệp của họ. Vì thế không còn lý do nào để cầm chân họ ở lại Giêrusalem nữa. Họ đã quyết định trở về làng cũ, với mối thất vọng ê chề, với tâm hồn buồn bã chán chường.

Thánh luca diễn tả tâm trạng của họ lúc bấy giờ bằng kiểu nói: “Họ cất bước ra đi vào buổi chiều để tiến vào đêm tối”. Nhưng Chúa Giêsu đã không để hai môn đệ tiến vào tăm tối trong chán nản thất vọng, nên đã cất bước đồng hành với họ. Ngài đã dùng kinh thánh để thức tỉnh họ và dùng nghi thức bẻ bánh để mở mắt cho họ nhận ra Ngài đang còn sống.

Và điều đáng lưu ý là thái độ của hai môn đệ sau khi nhận ra Chúa. Họ không ngại nguy hiểm xảy ra trong đêm tối, họ đã lập tức trở lại Giêrusalem để gặp các môn đệ khác, với mục đích chia sẻ kinh nghiệm họ đã có được với Chúa Giêsu. Nhưng trước khi thuật lại kinh nghiệm của họ thì họ lại được các môn đệ khác thuật lại kinh nghiệm về Chúa Giêsu phục sinh đã hiện ra cho Simon.

Sự kiện này chứng tỏ việc chia sẻ kinh nghiệm của niềm tin, đóng một vai trò rất quan trọng trong các cộng đoàn tiên khởi, và công việc đó cũng phải được tiếp tục trong đời sống đạo ngày nay. Chia sẻ Lời Chúa, chia sẻ kinh nghiệm sống với nhau để những sự thật của niềm tin không phải chỉ là những chân lý nằm im trong  kinh thánh, nhưng phải được sống, được thể hiện trong cuộc sống hàng ngày.

C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Cái chết của Đức Giêsu trên thập giá đã xua tan mọi mộng ước theo phò một đấng thiên sai của các môn đệ. Quá khứ vừa mới khép lại, tương lai chưa kịp mở ra. Nhưng chính lúc ấy, Đấng Phục sinh có mặt, bằng lời Thánh Kinh sống động và hóa giải, Ngài thanh luyện các môn đệ khỏi những tình cảnh thất vọng sợ hãi và đặt họ vào một đà sống mới.

Trước hết, Chúa Giêsu đồng hành với các môn đệ.

Hoàn cảnh của các môn đệ thật là bi đát. Họ là người theo Chúa từ những ngày đầu cuộc sống công khai, những mong được ngồi bên tả bên hữu khi Đấng Messia chinh phạt thế giới. Nào ngờ Thầy mình lại chọn lấy con đường khác để cứu độ. Ngài đã bị giết, bị chôn vùi trong huyệt đá. Và lưu ảnh cuối cùng họ có về Thầy mình, đó chính là ngôi mộ hoàn toàn trống rỗng. Vỡ mộng, thất vọng, cô đơn, họ như những môn sinh trên đường trở về Emmau: “Chữ thầy lại trả cho thầy, trở về làng cũ học cầy cho xong”. Mà đâu có xong! Chính lúc tưởng chừng trống vắng không gì có thể lấp đầy được, Đấng Phục sinh đã âm thầm hiện diện bên họ, trong dáng dấp của một người khách lạ, trong thân quen của những bước đồng hành và trong ân cần của những lời thăm hỏi rất đỗi bình thường.

Vâng, Đấng Phục sinh là như thế. Tưởng vào trong vinh quang là bắt đầu nẻo đời xa cách, nào ngờ lại là lúc Ngài la cà thân thiện với con người hơn bao giờ hết. Thiên Chúa đã gần gũi với đời người, cho con người trở nên phần đời của Thiên Chúa. Chính khi đời người xem ra trống vắng nhất, Đức Kitô vẫn hiện diện đồng hành chia sẻ, để rồi khi con người biết chia sẻ cuộc sống cho nhau thì Ngài vẫn có đó trong sức mạnh đồng hành.

Thứ đến, Chúa vẫn còn đồng hành với chúng ta.

Có những biến cố lịch sử làm đảo lộn đời ta, tưởng chừng như đưa cuộc đời ta vào ngõ cụt. Nhưng không ngờ chính Chúa dùng biến cố lịch sử dẫn đưa ta vào một con đường mới theo thánh ý Chúa. Có những khi ta gặp thất bại ê chề tưởng chừng như không còn gượng dậy nổi. Nhưng không ngờ chính Chúa đã dùng thất bại để cảnh tỉnh ta, giúp tâm hồn ta vươn lên trong một đời sống mới cao cả tươi đẹp hơn.

Như vậy, Chúa vẫn mãi mãi ở cùng chúng ta:

Đã là người thì ai cũng phải chết, vì cái chết gắn liền với bản tính thụ tạo của con người. Nhưng đã có một người từ cõi chết sống lại, đã có một phần tử của nhân loại đã chết và sống lại, thì không lý gì mà loài người không thể sống lại? Vâng … chúng ta xác tín điều đó và mạnh mẽ tuyên xưng điều đó vì chỉ có Kitô giáo mới dám đặt để con người giữa lòng TC. Các tôn giáo khác, nếu có nói con người được hưởng thiên đàng, thì cũng chỉ dám đặt để con người đứng chầu hầu thật xa, còn thần linh thì ngự trị chốn cao vút cửu trùng. Chỉ có đạo chúng ta mới dám khẳng định con người không chỉ mon men đến gần TC, mà còn chỗm chệ ở ngay giữa lòng TC. Bởi vì Con TC đã làm người, đã chết và đã sống lại, và Ngài không bao giờ rời bỏ thân xác ấy, Ngài có về trời, về với Chúa Cha, thì cũng về với một thân xác con người, điều mà trước kia chưa hề có.

Nhưng làm thế nào để nhận ra Chúa Kitô PS? Hãy làm như hai môn đệ trên đường Emmau là mời Chúa vào nhà của mình. Những lúc cuộc đời của chúng ta có những thất bại, có những cay đắng, chán nản đến độ đâm ra nghi ngờ Thiên Chúa, chúng ta cần bắt chước hai môn đệ thốt lên lời nguyện: “Xin Chúa ở lại với con vì trời đã xế chiều”.

D/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

TRÊN ĐƯỜNG ĐI EMMAUS 

Sau Mátthêu và Gioan, đến phiên thánh Luca tường thuật. Tin mừng Luca được gọi là “Tin mừng của người môn đệ”, Luca tường thuật tác động việc Đức Giêsu chết và sống lại nơi các môn đệ. Tin mừng hôm nay thuật lại việc Đức Giêsu hiện ra với hai môn đệ trên đường Emmau, biến đổi con người từ thái độ ngờ vực đến thái độ tin nhận một cách xác tín và làm chứng cho Tin mừng Phục sinh.

Trên đường về Emmau, Đức Giêsu Phục sinh đã đến bên cạnh họ, nhưng họ không nhận ra Ngài. Thấy họ buồn rầu vì cái chết gây xôn xao của Thầy mà họ tin là Đấng Messia. Chúa đã giải thích cho họ, dựa theo Kinh thánh, rằng Đấng Messia phải chịu đau khổ và chết để đi vào vinh quang. Sau đó, theo lời nài nỉ của hai môn đệ, Ngài cũng vào nhà với các ông. Ngài ngồi vào bàn, đọc lời chúc lành trên bánh, bẻ ra và trao cho các ông. Chính lúc ấy, hai môn đệ mới nhận ra Thầy, nhưng Ngài đã biến mất, để lại cho họ sự ngỡ ngàng trước tấm bánh được bẻ ra, dấu chỉ của sự hiện diện. Lập tức hai người đã trở về Giêrusalem loan báo Chúa Phục sinh mà họ đã thấy và thuật lại tất cả các điều đã xảy ra cho các môn đệ.

Đức Giêsu đã nhận lời mời của hai ông, dừng lại ở quán trọ Emmau, Ngài quan tâm đến nhu cầu của các ông. Ngày nay cũng vậy, Ngài luôn luôn dừng lại khi được yêu cầu và sẵn sàng ở lại với những ai cần đến Ngài. Đúng thế, Đức Giêsu là Đấng luôn luôn biết dừng chân khi được mời gọi, Ngài là Đấng luôn luôn hiểu thấu khi được cầu cứu, Ngài là Đấng luôn luôn chữa lành khi được đụng tới, Ngài là Đấng luôn luôn ở lại với những ai cần đến Ngài, Ngài là Đấng luôn luôn quan tâm và thương xót tất cả mọi người, chẳng trừ ai.

Đường Emmau của các môn đệ tượng trưng cho cuộc lữ hành của chúng ta trên dương thế. Tâm trạng của các ông là hình ảnh điển hình cho những kinh nghiệm về cuộc khủng hoảng đức tin của mỗi người chúng ta đối diện hằng ngày làm cho chúng ta mệt mỏi thất vọng và bào mòn niềm tin. Nhưng trên đường cuộc sống, giữa những thử thách khủng hoảng, Đức Giêsu đến bên cạnh và giúp cho các môn đệ thanh luyện đức tin trong ý nghĩa của các Lời Kinh thánh quy về Đấng Thiên Sai – Giêsu.

Để làm sống lại đức tin đã bị lung lay, người môn đệ cần có ba yếu tố: Kinh thánh, Bí tích Thánh Thể, cộng đoàn sống đức tin.

Lời Chúa là của ăn nuôi sống đức tin. Toàn bộ Kinh thánh đều quy về Đức Giêsu Kitô. Khi bị thử thách, người môn đệ không nên cắt đứt với Lời Chúa, nhưng hãy kiên trì đọc, suy niệm và khiêm tốn xin Chúa giải thích lời Chúa cho mình hiểu. Tâm hồn hai môn đệ Emmau đã bừng cháy lên khi nghe Chúa giải thích Kinh thánh.

Nhưng Kinh thánh mới chỉ là khởi đầu của một cuộc trở về, một cuộc phục hồi đức tin còn được thể hiện khi hai môn đệ nhận ra Đức Giêsu lúc Ngài bẻ bánh. Từ ngữ Bẻ bánh” trong cộng đoàn Kitô tiên khởi có nghĩa là cử hành Bí tích Thánh Thể: Bí tích Thánh Thể hoàn tất điều mà Lời Chúa khơi dậy trong tâm hồn con người.

Cuối cùng, đích điểm của cuộc trở lại là cộng đoàn đức tin: đức tin được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa và Mình Chúa không thể chỉ dừng lại hoặc giới hạn nơi cá nhân, mỗi môn đệ là thành phần của cộng đoàn đang tuyên xưng đức tin: đức tin không bao giờ chỉ là đức tin riêng rẽ, nhưng là đức tin trong một cộng đoàn: “Tôi tin”, đồng thời cũng là “Chúng tôi tin” (Mỗi ngày một tin vui)

Giữa những bước đi thăng trầm của cuộc đời, chúng ta xin cùng Chúa rằng: “Xin Thầy ở lại với chúng con vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn”. Chiều về, ngày sắp tàn là lúc bóng đêm buông xuống, và sự dữ cùng bóng tối hoành hành, thế lực bóng tối mà chúng con phải chiến đấu. Xin Chúa ở luôn với chúng con trên đường đầy chông gai và thử thách. Xin Chúa lưu lại với chúng con, để dạy chúng con biết sống như những Kitô hữu “biết trỗi dậy” và “hồi sinh”.

Truyện: Cộng đoàn Emmau của cha Phêrô

Cộng đoàn Emmau khởi sự bằng một căn nhà đổ nát ở vòng đai của thành phố Paris trong Đệ nhị thế chiến. Ban đầu quy tụ những người đầu tiên là các thanh thiếu niên bụi đời, những người không nhà không cửa, hoặc các tù nhân vừa được phóng thích, nói chung là tất cả những người thiếu thốn khốn khổ trong cuộc sống hằng ngày…

Đấng sáng lập là cha Phêrô (Pierre), là một nhân vật sau này đầu thế kỷ XXI được nhân dân Pháp yêu mến nhất trong các nhân vật nổi bật của nước Pháp. Cha Phêrô thường nói với những người vừa đặt chân đến cộng đoàn: “Bạn không được may mắn, nhưng tôi cần bạn để giúp đỡ những người khác…” Dù khổ sở đến đâu, ai cũng muốn người khác nhìn nhận giá trị của mình, ai cũng muốn mình trở nên hữu ích cho người khác. Đó là sự khích lệ mà cha Phêrô luôn khơi dậy nơi những người đã mất tất cả hy vọng, một cái nhìn rất nhân bản, khuyến khích mọi người bất hạnh luôn vươn lên trong cuộc sống.

Hơn cả một ý nghĩa nhân bản, khi cha Phêrô đặt tên Emmau cho cộng đoàn, ngài và cộng đoàn nhớ lại câu chuyện hai môn đệ của Đức Giêsu trong buổi chiều Phục sinh. Nhận ra Chúa đồng hành với môn sinh trên đường Emmau. Cũng như hai môn đệ này, giữa lúc họ tưởng như mất tất cả, Đức Giêsu đã hiện đến mang lại niềm tin cho họ trong con đường Emmau cuộc đời. Cha Phêrô và các anh em cộng sự đã tìm gặp Đấng Phục sinh trong lữ hành cuộc đời, như hai môn đệ trên đường Emmau, đó là tất cả hứng khởi, niềm tin yêu giữa những mất mát ê chề của cuộc sống, nhưng vẫn tiến bước về Giêrusalem với niềm hân hoan Chúa Phục sinh hiện diện.

E/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

ĐƯỜNG EMMAU HIỆN TẠI

Khi được Chúa kêu gọi các môn đệ đã hăng hái bỏ mọi sự mà theo Chúa, nhưng qua biến cố Chúa chịu thương khó đã lộ rõ những mưu tính vụ lợi, những mộng lớn không thành nơi các môn đệ, qua hình ảnh đại diện là hai môn đệ trên đường về làng Emmau. Chúa Giêsu chết, làm tâm hồn hai người môn đệ này thất vọng. Họ bỏ Chúa, bỏ Cộng Đoàn lầm lũi lê bước lui về một tương lai vô định. Họ bỏ Chúa, nhưng Chúa chưa từng và không bao giờ bỏ họ, Ngài âm thầm hiện diện trong cuộc đời buồn rầu của họ, âm thầm nâng đỡ nỗi khó khăn của họ, Ngài an ủi họ bằng sự hiện diện và bằng Lời hằng sống, Mình máu thánh Ngài. Thành ra, tình thương xót của Chúa luôn vượt ngàn trùng so với sự thất tín của loài người. Chính điều ấy đã làm cho lòng hai môn đệ đang buồn chán thất vọng được bừng lên niềm tin yêu hy vọng.

Mỗi người chúng ta là những người đang tin mến Chúa, nhưng cũng như hai môn đệ trên đường Emmau, dường như chúng ta chỉ thấy mình là môn đệ của Chúa khi cuộc sống tràn đầy an vui, hoa hồng trải lối, và chúng ta ôm nhiều mộng lớn về công danh, tiền tài trong cuộc đời này, để rồi có khi mộng lớn không thành, có khi chúng ta than trách Chúa, lạnh nhạt với Xứ Đạo, với Cộng Đoàn. Làm như vậy, chúng ta đã bỏ lỡ biết bao cơ hội được Chúa thi ân giáng phúc, biết bao cơ hội được Chúa đến viếng thăm trao tặng ơn bình an qua Cộng đoàn, Giáo xứ hay trong chính gia đình mình. Giả như hai môn đệ kia không đi về

làng Emmau nhưng vẫn ở lại Giêrusalem với các môn đệ khác, thì họ đã được gặp Chúa được xem chân tay và cạnh sườn của Chúa phục sinh, đặc biệt được Chúa ban ơn bình an, được lãnh nhận Thánh Thần và quyền năng tha tội sớm hơn.

Đấy cũng là kinh nghiệm quý báu cho chúng ta trong hành trình đức tin. Mỗi khi gặp thử thách, cô đơn, thất bại trong cuộc đời này, chúng ta cần trung thành bám lấy Chúa: Vì ngoài Chúa ra ai có thể cho chúng ta được hạnh phúc thật? Chúng ta cần tìm về với Lời Chúa, về với các Bí tích ban ơn thánh hóa, đặc biệt Bí tích Mình và Máu thánh Chúa để cảm nghiệm được tình yêu thương hải hà Chúa dành cho chúng ta.

Chúa ban ơn cho ta qua Giáo hội, qua tha nhân. Bởi đó, chúng ta cần gắn bó với Giáo hội- thân mình của Chúa để ta có thể vực dậy niềm tin giữa khó khăn thử thách trăm bề, để được sống và sống dồi dào trong tình thương của Chúa và của anh chị em. Điều chúng ta cần học nơi hai môn đệ này, đó là sự ân cần chăm chú lắng nghe, đó là lòng vị tha hiếu khách: “Mời ông ở lại với chúng tôi…”, và quyết tâm trỗi dậy, lên đường loan báo Tin Mừng Chúa Kitô phục sinh.

Hành trình đức tin có những chặng đường tăm tối, chúng ta bước đi mà không thể hiểu được đường lối của Thiên Chúa, không cảm nghiệm được niềm an vui. Đêm tối đức tin ấy, Thánh Monica, Gioan Thánh Giá, tất cả các vị thánh và chính Đức Mẹ đã trải qua: Mẹ đã không hiểu được kế hoạch của Thiên Chúa nhưng vẫn can đảm thưa “xin vâng” cộng tác vào công trình cứu độ, đón nhận những hi sinh hiểu lầm, những vất vả truân

chuyên. Các ngài đã trung kiên chạy trong đức tin và đã được Thiên Chúa thưởng công xứng đáng.

“Nguyện xin Chúa giúp con bắt đầu và lại bắt đầu, dù khi thất vọng dù khi mỏi mòn con vẫn cậy trông. Nguyện xin Chúa giúp con bắt đầu và lại bắt đầu, này con chiến thắng này con chiến thắng tươi sáng hy vọng”.