
“Chúa Giê-su chữa nhiều người và hoá bánh ra nhiều”.
Bài Ðọc I: 1 Cr 9,16-19.22-23
“Khốn thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”
Bài trích thư thứ nhất của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Thưa anh em, đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng ! Tôi mà tự ý làm việc ấy, thì mới đáng Thiên Chúa thưởng công ; còn nếu không tự ý, thì đó là một nhiệm vụ Thiên Chúa giao phó. Vậy đâu là phần thưởng của tôi ? Đó là khi rao giảng Tin Mừng, tôi rao giảng không công, chẳng hưởng quyền lợi Tin Mừng dành cho tôi.
Phải, tôi là một người tự do, không lệ thuộc vào ai, nhưng tôi đã trở thành nô lệ của mọi người, hầu chinh phục thêm được nhiều người. Tôi đã trở nên yếu với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người. Vì Tin Mừng, tôi làm tất cả những điều đó, để cùng được thông chia phần phúc của Tin Mừng.
Ðáp Ca: Tv 116,1.2 (Đ. Mc 16,15)
Ðáp: Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng.
Xướng: Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa, ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người !
Xướng: Vì tình Chúa thương ta thật là mãnh liệt, lòng thành tín của Người bền vững muôn năm.
Alleluia: x. Mt 28,19a.20b
Alleluia, alleluia – Chúa nói : “Anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân. Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” – Alleluia.
Tin Mừng: Mt 15, 29-37
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu.
Khi ấy, Chúa Giê-su đến gần biển Galilêa, và Người lên ngồi trên núi; dân chúng lũ lượt đến cùng Người, đem theo kẻ câm, mù, què, liệt và nhiều người khác, và đặt họ dưới chân Người. Người đã chữa lành họ. Dân chúng kinh ngạc nhìn thấy kẻ câm nói được, người què bước đi, người đui lại thấy, và họ tôn vinh Thiên Chúa Israel.
Còn Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ mà phán: “Ta thương xót đoàn lũ này, vì đã ba ngày, họ ở lại với Ta, nhưng không có gì ăn. Ta không muốn cho họ về bụng đói, sợ họ té xỉu dọc đàng”. Các môn đệ thưa Người: “Chúng con lấy đâu đủ bánh trong hoang địa này mà cho ngần ấy dân chúng ăn no?” Chúa Giêsu nói với họ: “Các con có bao nhiêu chiếc bánh?” Họ thưa: “Có bảy chiếc, và ít con cá nhỏ”. Người truyền dân chúng ngồi xuống đất. Người cầm lấy bảy chiếc bánh và mấy con cá, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các môn đệ đem cho dân chúng. Tất cả đều ăn no, và mảnh vụn còn lại người ta thu lượm được bảy thúng đầy. Số người đã ăn lên tới bốn ngàn, không kẻ đàn bà con nít.
SUY NIỆM
A/ 5 phút với Lời Chúa
LOAN TIN MỪNG KHẮP THẾ GIAN
Suy niệm: Rất nhiều mệnh lệnh của Chúa Giêsu, như mệnh lệnh truyền giáo hôm nay, đã bị giảm thiểu một cách đáng ngại. Việc “đi khắp tứ phương thiên hạ” bị hiểu là đi khắp nơi trong cái không gian vật chất giới hạn trên mặt đất này. Mệnh lệnh “loan báo Tin Mừng” bị hạn hẹp vào việc “rửa tội” cho người ta. Rồi chúng ta lại hay quên rằng Chúa muốn “mọi loài thụ tạo” được loan báo Tin Mừng chứ không riêng gì “loài người”. Chính vì thế, yếu tố môi trường hay bị lãng quên trong nội dung của lời rao giảng. Việc hạn hẹp mệnh lệnh của Chúa như thế chẳng khác nào thái độ cầu an muốn trốn tránh một sứ mạng đòi hỏi phải mở rộng ra những biên giới bao la hơn nhiều.
Mời Bạn: Theo Công đồng Vaticanô II, “tứ phương thiên hạ” chính là “thế giới của con người, tức là toàn thể gia đình nhân loại với mọi sự thuộc môi trường sinh sống của gia đình này” (GS 2). Điều đó có nghĩa là việc truyền giáo phải thấm sâu vào mọi lĩnh vực văn hoá, xã hội, chính trị, v.v…, nói tắt, mọi phương diện con người đụng chạm đến. Và “thế giới” ấy cần được nghe và thấm nhuần những “giá trị Tin Mừng” trước đã. Có như thế, Chúa Thánh Thần mới tác động và khơi dậy lòng tin nơi người nghe để họ tin, lãnh nhận phép Rửa và được cứu độ (c. 16).
Sống Lời Chúa: Hôm nay bạn sẽ dùng một lời nói, một nghĩa cử bác ái, một lời chia sẻ trên facebook, twitter, hoặc một phương thế khác để loan Tin Mừng chứ!
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban thêm cho con lòng nhiệt thành loan báo Tin Mừng cho anh em.
B/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
PHẢI BIẾT CHIA SẺ
1. Sau khi chữa lành con gái người đàn bà Canaan, Đức Giê-su cùng các môn đệ lên một ngọn núi ở ven biển hồ Galilê. Ở đó, Ngài tiếp đón và qui tụ nhiều người ở khắp nơi. Họ mang đến cho Người nhiều bệnh nhân và Ngài đã chữa lành họ. Trước cảnh đoàn lũ dân chúng bơ vơ không có người chăn, Ngài chạnh lòng thương và ban lương thực nuôi sống họ.
2. Đức Giêsu lên núi, dân cúng lũ lượt kéo lên nghe Người giảng, và mang theo nhiều bệnh nhân để xin cứu chữa. Chúa chữa họ khỏi hết: câm được nói, què đi được, mù được thấy… nên mọi người hết sức cảm phục và ngợi khen Chúa.
Trước cảnh đoàn lũ dân chúng bơ vơ như bầy chiên không người chăn dắt, họ lại đói khát vì theo Chúa nghe giảng dạy ba ngày rồi mà không có gì ăn. Ngài chạnh lòng thương và ban lương thực nuôi sống họ bằng phép lạ hóa bánh ra nhiều từ bảy chiếc bánh và mấy con cá, nuôi bốn ngàn người không kể đàn bà và con trẻ. Khi ăn xong các môn đệ lại thu được bảy thúng bánh vụn.
3. Đức Giêsu bảo các môn đệ hãy lo cho họ ăn, nhưng trong hoang địa thế này làm sao các ông có thể lo cho họ ăn được! Các ông cảm thấy hoàn toàn bất lực. Đúng thế, Chúa có ý cho thấy sự bất lực của các ông trước khi Người làm phép lạ. Để rồi từ đó, qua phép lạ tỏ tường, các ông nhìn ra con người thật của Ngài và sẽ trung thành tin theo Ngài.
4. Trước phép lạ này, chúng ta thấy có hai phản ứng khác nhau giữa Chúa và môn đệ:
a) Phản ứng của các môn đệ là “Xin Thầy cho đám đông về, để họ… kiếm thức ăn”: phản ứng theo lý (các môn đệ không có trách nhiệm lo cho dân chúng ăn), và mặc kệ (họ đã tự ý đi theo Chúa thì họ cũng phải tự lo thức ăn).
b) Phản ứng của Đức Giêsu là “Chính anh em hãy lo cho họ ăn”, sau đó, Đức Giê-su làm cho bánh ra nhiều: phản ứng phát xuất từ tình thương, từ sự quan tâm tới người khác, từ tấm lòng quảng đại gánh lấy việc chẳng phải là trách nhiệm của mình.
5. Chúa hỏi: ”Anh em có mấy chiếc bánh”? Hỏi như thế là Chúa muốn các môn đệ dâng cho Người những gì mình có để Chúa biến thành sức sống chăm sóc dân chúng. Chúa muốn người tông đồ dâng cho Người những gì mình có dù nhỏ bé hèn mọn, để Chúa biến thành của ăn tinh thần nuôi dưỡng dân chúng.
6. Các môn đệ thưa: ”Có 7 chiếc bánh và một ít cá nhỏ” (Mt 15,34).
Hằng ngày chúng ta vẫn thấy nào là trẻ em bụi đời, những kẻ bán máu, nào là những kẻ bệnh hoạn, tật nguyền. Tất cả những điều ấy làm chúng ta nhức nhối, và càng nhức nhối hơn khi nghĩ đến khả năng nhỏ bé của mình. Chúng ta như hoàn toàn bất lực trước những nhu cầu lớn lao ấy.
Thế mà với 7 chiếc bánh và một ít cá nhỏ của ai đó dâng tặng, Đức Giêsu đã làm cho hàng ngàn người được no nê. Chúa chỉ cần một đóng góp nhỏ của chúng ta để làm nên những việc lớn lao. Chẳng lẽ chúng ta nghèo đến nỗi không có gì để chia sẻ? Chẳng lẽ chúng ta không có được một lời chào, một nụ cười, một lời hỏi thăm, một lời khuyên… Nếu chúng ta sẵn sàng trao tặng thì tất cả những khả năng nhỏ bé này, nhờ ơn Chúa, chắc chắn sẽ đem lại niềm vui, tình thương, và thậm chí cả niềm tin cho những người bất hạnh nghèo khổ (Mỗi ngày một tin vui).
7. Bài học của phép lạ hóa bánh ra nhiều là ở chỗ: Chúa dạy chúng ta là hãy vâng lời Ngài mà thực hiện điều răn yêu thương. Yêu thương là chia sẻ, là trao ban. Khi chúng ta chia sẻ, trao ban chính là làm cho tình yêu được nâng lên.
Tấm bánh đáng lẽ chỉ nuôi được một vài người, đã có thể nuôi cả ngàn người. Tình yêu có thể làm được chuyện mà đồng tiền, đống của không làm được. Người ta thường nghĩ có nhiều, có dư thì mới cho. Tình yêu không đợi phải có đủ, có dư thì mới cho, nhưng còn sẵn sàng cho cả cái chính mình đang thiếu, và thậm chí, cả khi không có gì, vẫn có thể cho, đó là chính mình: công sức, tài năng, thì giờ…
8. Truyện: Chỉ cần biết chia sẻ
Một hôm có một người đàn ông vào nhà một bà dân làng để xin ăn. Bà này từ chối với lời nói chân thật: ”Xin lỗi, hiện giờ t g nhà tôi không còn gì có thể ăn được”.
Người khách lạ nói: ”Không sao, chỉ nhờ bà cho tôi mượn một nồi nấu súp thật lớn. Tôi có một viên sỏi có thể nấu thành một nồi súp đặc biệt ngon, từ trước tới giờ chưa từng có món ăn nào ngon bằng món tôi nấu”.
Bà chủ nhà bằng lòng. Người khách lạ đổ nước vào nồi, bỏ viên sỏi vào nồi rồi bắt đầu nấu. Trong khi đó, bà chủ nhà sang nhà bà hàng xóm tiết lộ bí mật của nồi súp tuyệt vời ấy. Người hàng xóm này lại tiết lộ cho người hàng xóm khác. Chẳng bao lâu sau căn nhà đầy ắp người.
Khi nước bắt đầu sôi, người khách lạ múc lên một muỗng nếm thử: ”Chà, rất ngon. Nhưng phải chi có thêm chút khoai tây nữa thì sẽ ngon tuyệt”. Một người vội vàng chạy về nhà lấy khoai tây bỏ vào. Lát sau người khách lại nếm và lại nói: ”Ngon hơn trước rồi. Phải chi có thêm một chút thịt nữa thì hết chỗ chê”. Một người khác vội chạy về lấy thịt. Cứ như thế, cứ như thế…
Cuối cùng nồi súp chín. Người khách mời mọi người ngồi vào bàn. Mỗi người một tô. Ai nấy đều khen món súp ngon tuyệt vời. Còn người khách lạ thì vớt từ đáy nồi lên viên sỏi của mình, bỏ vào túi, rồi vui vẻ chào mọi người và ra đi.
C/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Thánh Mt vừa trình bày cho chúng ta một dung mạo hiền từ, đầy yêu thương của chúa Giêsu, Đấng đã hành động và cứu chữa những kẻ yếu đuối.
Chúng ta có thể lưu ý đến một đặc điểm của bài tin Mừng: “Chúa Giêsu đã thương, chữa lành các kẻ bệnh tật”. rồi Chúa Giêsu làm phép lạ hoá bánh ra nhiều nuôi hơn 5000 người.
Cả hai việc này Chúa Giêsu không làm một mình, nhưng với sự cộng tác của dân chúng. –Khi chữa bệnh thì Mt ghi rõ: dân chúng mang đến cho Chúa những người bệnh tật và Chúa chữa lành tất cả. –Rồi khi muốn ban phát của ăn cho dân đang đói, Chúa cũng mời gọi các Tông Đồ cộng tác: Chúng con có gì cho họ ăn không? Và các Tông Đồ đã trả lời: có bảy chiếc bánh và vài con cá.
Để nuôi đám đông, các môn đệ phải cộng tác với Đức Giêsu, trao cho Ngài tất cả những gì mình có, để rồi nhận lại tất cả từ Ngài, và đem chia sẻ cho đám đông. Bữa ăn ở nơi hoang vắng này không phải là một đại tiệc với rượu thịt, nhưng rõ ràng là rất cần thiết, đem lại no đủ và thậm chí dư thừa.
Thế giới hôm nay có hơn một tỉ người đói, đa số ở Á châu. Những bữa ăn đầy đủ vẫn là nỗi khát khao ám ảnh nhiều người. Bận tâm của Đức Giêsu về cái đói cũng là mối bận tâm của Giáo Hội.
“Chúng con có gì ăn không?” Ngày nay Chúa Giêsu vẫn luôn luôn mời gọi chúng ta cộng tác với tình thương của Chúa để giúp cho những anh chị em đang gặp cảnh khốn cùng. Chúng ta hãy cứ đóng góp phần nhỏ bé của mình, rồi Chúa Chúa sẽ bù đắp những phần còn lại.
Sống Mùa Vọng là lưu tâm đến bao người thiếu ăn ở quanh ta. Và dù chỉ có mấy cái bánh, ta vẫn tin có thể bẻ ra để nuôi được họ.
D/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Cơn đói năm Ất Dậu 1945 vẫn còn là một kỷ niệm kinh hoàng đối với các cụ ngày xưa. Sau biến cố năm 1975, nhiều gia đình cũng phải ăn cơm độn với khoai sắn hay với bo bo, và đó quả là quãng thời gian khó quên. Nói chung, mỗi người trong chúng ta, ít nhiều cũng đã từng trải qua cái đói và trong cơn đói, nhu cầu trước mắt là phải kiếm cái gì để nhét vào bụng. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã bày tỏ sự thương cảm trước đám đông khổng lồ đang vật vã trong cơn đói. Trái tim của Chúa rung lên và cuối cùng, phép lạ đã xảy ra. Đó phải là bài học thiết thực cho cuộc sống chúng ta.
Trước hết, một tình huống khó xử !
Buổi chiều hôm ấy có đến cả 4 ngàn người kéo đến nghe Đức Giêsu giảng dạy. Cuộc gặp gỡ thật cảm động, dân chúng lắng nghe từng lời nói cử điệu của Chúa. Lắng nghe say mê đến độ quên cả giờ giấc vì trời đã xế chiều. Thực tế là họ không chỉ no say Lời Chúa mà họ cũng cần cơm bánh để bỏ bụng nữa. Khó khăn ở chỗ chỉ có 7 chiếc bánh và mấy con cá mà lại có 4 ngàn miệng ăn ! Trước tình thế khó khăn nan giải ấy, Chúa Giêsu cầm lấy bánh và cá chúc tụng Thiên Chúa.
Thứ đến, một phép lạ ư ?
Không hẳn thế, phép lạ vẫn chưa tỏ tường vì trước mắt vẫn là 7 chiếc bánh và mấy con cá, chứ không phải từng núi bánh, từng sọt cá hiện ra trước mắt. Phép lạ chỉ xảy ra sau khi Đức Giêsu đưa cho các môn đệ phân phát rồi ăn uống no nê mà vẫn còn dư. Thật lạ lùng, điều đáng nói ở đây là càng chia sẻ bánh càng bội tăng, càng chuyền tay nhau thì cá càng nhân lên gấp bội. Rốt cục vẫn còn dư 7 thúng đầy. Thật là một bất ngờ lớn so với 7 chiếc bánh lúc ban đầu. Ai nấy đều tấm tắc, đúng là phép lạ đã xảy ra sau khi Đức Giêsu trao ban cho đám đông và đám đông chia cho nhau. Nếu mấy chiếc bánh và cá lúc ban đầu của một ai đó cứ giấu kỹ để giải quyết cơn đói một mình thì chắc là phép lạ đã không xảy ra.
Sau cùng, ngày nay Thiên Chúa vẫn còn làm phép lạ!
Nói điều đó để chúng ta hiểu rằng Thiên Chúa ngày nay vẫn còn làm nhiều phép lạ nếu con người biết cộng tác với Thiên Chúa và biết chia sẻ cho nhau. Chính vì vậy mà trước khi làm phép lạ, Chúa Giêsu đã yêu cầu các môn đệ: “Anh em hãy liệu cho họ ăn”. Các môn đệ thì lúng túng: 7 chiếc bánh thì bõ bèn gì so với đám đông dân chúng ! “Của ít lòng nhiều”. Có lẽ Chúa cần đến tấm lòng rộng mở của các ông nhiều hơn, còn mọi thứ khác chính Ngài sẽ lo liệu.
Theo Oxfam, một tổ chức phi chinh phủ quốc tế về xoá đói giảm nghèo, Việt Nam được xem là một trong những nước điển hình trên thế giới về việc cải thiện kinh tế, xoá đói giảm nghèo, nhưng cũng từ đó phát sinh sự bất bình đẳng giữa giàu và nghèo: người giàu lại càng giàu còn người nghèo lại càng nghèo hơn. Cũng theo đánh giá của Oxfam, thu nhập của nhóm siêu giàu ở Việt Nam trong 1 năm có thể giúp 3,2 triệu người thoát nghèo, vì thu nhập 1 ngày của một người giàu nhất ở Việt Nam bằng thu nhập của một người nghèo trong 10 năm.
Ngày hôm nay, đây đó có những người giàu có tới mức dư thừa, đồng thời cũng còn những người bất hạnh, thiếu thốn kể cả những nhu cầu tối thiểu cho cuộc sống. Người ta đã trách Chúa sao không phân phối tài sản đồng đều cho mọi người. Nhưng thực ra, Thiên Chúa đã tạo dựng vũ trụ và muôn loài cho mọi người và cho mỗi người. Ngài cũng luôn mời gọi chúng ta cộng tác với Ngài bằng việc giang rộng cánh tay để xoá đi chênh lệch, xóa đi bất hạnh nghèo đói vì mọi người đều là anh chị em với nhau và cùng được hưởng những tài nguyên mà Thiên Chúa ban tặng.















