
“Thầy để lại bình an cho anh em,
Thầy ban cho anh em bình an của Thầy”. (Ga 14,27)
Bài Đọc I: Cv 14, 18-27
“Các ngài thuật cho giáo đoàn nghe những gì Thiên Chúa đã làm với các ngài”.
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, có mấy người Do-thái từ Antiôkia và Icôniô đến xúi giục dân chúng. Họ ném đá Phaolô, và tưởng rằng Phaolô đã chết, nên kéo ngài ra bỏ ngoài thành. Nhưng đang khi các môn đồ đứng xung quanh ngài, ngài liền chỗi dậy đi vào thành, và hôm sau, ngài cùng Barnaba đi sang Đerbê. Khi đã rao giảng Tin Mừng cho thành này và dạy dỗ được nhiều người, các ngài trở lại Lystra, Icôniô và Antiôkia, củng cố tinh thần các môn đồ, khuyên bảo họ giữ vững đức tin mà rằng: “Chúng ta phải trải qua nhiều nỗi gian truân mới được vào nước Thiên Chúa”. Nơi mỗi hội thánh, các ngài đặt những vị niên trưởng, rồi ăn chay cầu nguyện, trao phó họ cho Chúa là Đấng họ tin theo.
Sau đó, các ngài sang Pisiđia, đi đến Pamphylia. Sau khi rao giảng lời Chúa tại Perghê, các ngài xuống Attilia, rồi từ đó xuống tàu trở về Antiôkia, nơi mà trước đây các ngài đã được trao phó cho ơn Chúa để làm công việc các ngài mới hoàn thành. Khi đến nơi, các ngài tụ họp giáo đoàn, thuật cho họ nghe những gì Thiên Chúa đã làm với các ngài và đã mở lòng cho nhiều dân ngoại nhận biết đức tin. Các ngài còn ở lại đó với môn đồ trong một thời gian lâu dài.
Đáp Ca: Tv 144, 10-11. 12-13ab. 21
Đáp: Lạy Chúa, các bạn hữu Chúa nhận biết vinh quang nước Chúa (x. c. 12a).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: Lạy Chúa, mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài.
Xướng: Để con cái loài người nhận biết quyền năng và vinh quang cao cả nước Chúa. Nước Ngài là nước vĩnh cửu muôn đời, chủ quyền Ngài tồn tại qua muôn thế hệ.
Xướng: Miệng tôi hãy xướng lời ca ngợi khen Chúa, mọi loài huyết nhục hãy chúc tụng danh Chúa tới muôn đời.
Alleluia: Ga 16, 28
Alleluia, alleluia! – Thầy bởi Cha mà ra, và đã đến trong thế gian, bây giờ Thầy lại bỏ thế gian mà về cùng Cha. – Alleluia.
Tin Mừng: Ga 14,27-31a
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi. Anh em đã nghe Thầy bảo: “Thầy ra đi và đến cùng anh em.” Nếu anh em yêu mến Thầy, thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy. Bây giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi xảy ra, anh em tin. Thầy sẽ không còn nói nhiều với anh em nữa, bởi vì Thủ lãnh thế gian đang đến. Đã hẳn, nó không làm gì được Thầy. Nhưng chuyện đó xảy ra là để cho thế gian biết rằng Thầy yêu mến Chúa Cha và làm đúng như Chúa Cha đã truyền cho Thầy.
SUY NIỆM
A/ 5 Phút Lời Chúa
BÌNH AN CỦA CHÚA
Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. (Ga 14,27)
Suy niệm: Đã là người, ai cũng mong muốn bình an: cuộc sống đầy đủ tiện nghi, khỏe mạnh, không lo lắng và phiền muộn, không gặp phải những hoạn nạn, tai ương,… Tuy nhiên, bình an cũng có nhiều kiểu. Chúa hứa ban bình an cho các môn đệ nhưng “không theo kiểu thế gian”. Bình an của Chúa không hệ tại giàu sang phú quý mà là sự bình an trong cuộc sống bình dị, nghèo khó tại làng quê Nadarét. Và nhất là sự bình an của Chúa Giêsu qua lời nói: “Mọi sự đã hoàn tất” sau khi Ngài hoàn thành sứ mạng Chúa Cha trao phó đó là chịu khổ hình, chịu chết trên cây thập tự cứu độ nhân loại. Đó là thứ bình an “phải chịu khổ hình rồi mới vào vinh quang” (x. Lc 24,26). Người môn đệ nhận bình an của Chúa cũng phải vượt qua mọi gian nan khốn khó để kiên trì trung thành bước theo Ngài với một niềm xác tín: “Tin vào Chúa và tin vào Thầy vì Thầy đã thắng thế gian.”
Mời Bạn: Theo quan điểm thế gian, càng nhiều tiền của, nhiều quyền lực, thì sự bình an càng được bảo đảm. Trái lại để hưởng bình an mà Chúa Kitô phục sinh hứa ban, bạn hãy kiên trì trung tín trước những gian nan, thử thách, dám sống một đời sống thanh thoát với vật chất, biết sẵn sàng phục anh chị em cách quảng đại và vô vị lợi.
Sống Lời Chúa: Tôi có lời nói và hành động tích cực để an ủi, chia sẻ với người hàng xóm gặp lo âu hoặc đau khổ, để họ cảm nghiệm được bình an của Chúa.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban bình an của Chúa xuống trên chúng con, như xưa kia, Chúa đã trao ban cho các môn đệ, để tận sâu thẳm tâm hồn, chúng con an vui hạnh phúc vì có bình an của Chúa ở cùng.
B/ Lm. Phaolô Vũ Đức Vượng
Trước khi chuẩn bị từ giã các môn đệ để về với Cha Ngài, Chúa Giêsu chào chúc: “Thầy để lại bình an cho các con, Thầy ban bình an của Thầy cho các con”. Ý nghĩa căn bản nhất của sự bình an đối với người Do Thái là sự hiện diện của Thiên Chúa giữa dân Người. Vì thế bao lâu Chúa Giêsu còn ở với các môn đệ, các Ngài cảm thấy được bình an. Nhưng khi thấy Chúa Giêsu chuẩn bị bỏ các Ngài để vế với Chúa Cha thì các môn đệ không khỏi bối rối và sợ hãi. Trong hoàn cảnh đó thì Chúa Giêsu đã an ủi các Ngài: “Các con đừng sợ, vì Thầy đi và sẽ trở lại với các con”.
Và Chúa Giêsu về trời, thì sự bình an đó vẫn còn, vì Chúa hứa: “Thầy ra đi thì Đấng an ủi sẽ đến với các con”.
Từ những biến cố gây chấn động trong những năm đầu thiên niên kỷ này: vụ khủng bố Toà Tháp Đôi, nạn khủng bố lan tràn nhiều nơi trên thế giới, thảm hoạ sóng thần, cơn bão thế kỷ Katrina, v.v… người ta nhận ra rằng con người thời nay thường cố tạo ra cho mình cảm giác an toàn nhưng thực tế cho thấy cảm giác đó rất mong manh. Nhưng sự sợ hãi trước các thảm hoạ đó vẫn chưa khốc liệt bằng nỗi sợ hãi khuất phục trước sự cai trị của những chế độ độc tài. Và cũng chưa nguy hiểm bằng nỗi sợ hãi do quá luỵ thuộc vào lòng ham mê hưởng thụ vật chất.
Đức Giê-su cứu thế nhằm giải thoát con người khỏi mọi nỗi sợ hãi, vì thế xuyên suốt cuộc đời tại thế của Ngài là hai chữ bình an: lời “bình an dưới thế cho người thiện tâm” trong ngày Ngài giáng sinh, lời “Thầy đây đừng sợ” đem lại cho các môn đệ sự bình an giữa cơn sóng gió, và khi sống lại lời đầu tiên của Ngài cho các môn đệ vẫn là lời chúc: “Bình an cho anh em.”’
Chúng ta có thể cảm nghiệm được hương vị bình an của Chúa: chẳng hạn chúng ta thấy êm đềm thú vị khi ở với Chúa Giê-su Thánh Thể, thanh cao nhẹ nhàng khi làm một việc hy sinh phục vụ âm thầm, tin tưởng cậy trông khi vượt thắng một cơn cám dỗ thử thách, đầy cảm kích khi quảng đại tha thứ cho nhau…
Chúng ta hãy thực hiện những việc đề nghị trên để cảm nếm được bình an Chúa ban cho chúng ta.
C/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương
Bài Phúc Âm hôm nay nói về sự bình an, nhưng sự bình an mà Chúa Giêsu ban tặng ‘không giống như thế gian ban tặng’. Sự bình an đó là gì? Và làm thế nào để có được sự bình an mà Chúa hứa ban?
Trước hết, bình an bắt đầu từ trong lòng rồi mới tràn ra ngoài.
Khi tâm hồn bất an thì mọi thứ của cải, mọi thứ giải trí cũng chẳng thể làm chúng ta vui vì nó luôn luôn đặt ra cho chúng ta những nghi ngại và bất ổn. Song khi tâm hồn bình thản, chúng ta sẽ nhìn ra những điều tích cực để vui sống, ngay khi hoàn cảnh không như mình mong muốn.
Ngôn ngữ Việt Nam chúng ta có ít nhất 2 từ nói về ý niệm này, đó là bình an và hoà bình. Bình an chỉ trạng thái của tâm hồn phẳng lặng, êm đềm; còn hoà bình chỉ sự hoà giải giữa người với người, gia đình này với gia đình kia, quốc gia này với quốc gia nọ. Chỉ khi nào con người có được bình an trong tâm hồn thì mới mong có sự hoà bình với người khác. Bao lâu tâm hồn còn nuôi thù hận ‘sống để bụng chết mang theo’, dù rằng vẫn im hơi lặng tiếng, không cãi cọ, không ẩu đả nhưng vẫn để bụng, vẫn thành kiến, vẫn dửng dưng hay lạnh nhạt thì bình an chỉ là giả tạo, hoà bình chỉ là che mắt thế gian.
Như vậy, kẻ thù của bình an chính là tội lỗi.
Thánh Kinh dạy rằng “Kẻ ác không bao giờ được ngơi nghỉ cả”. Kẻ ác có nghĩa là người còn để tội lỗi ngự trị trong lòng thì không bao giờ có niềm vui và bình an. Một lỗi lầm dù nhỏ bé của chúng ta với người cùng chung sống như một lời nói điêu ngoa hay châm chọc, một cử chỉ thiếu bác ái hay thiếu tế nhị… cũng đủ làm cho ta phải cắn rứt, phải sống trong bất an rồi.
Bình an hay hoà bình là một quá trình xây dựng không ngơi nghỉ, không ngừng đòi hỏi hy sinh và nỗ lực ngay trong chính nội tâm của mỗi người. Thế giới không còn chiến tranh lạnh, nhưng khí giới vẫn không ngừng được sản xuất và xuất khẩu. Tiếng súng đã vơi đi, nhưng bầu khí nghi kỵ vẫn còn sôi sục, và nhất là nó lại được nuôi dưỡng bằng lòng tham của con người. Bao lâu trong tay con người còn khí giới, bao lâu tâm hồn con người còn ích kỷ, thì ngòi chiến tranh vẫn còn đó. Cội rễ của chiến tranh là ích kỷ, là tham lam, là ghen ghét; và bao lâu con người còn để những khuynh hướng xấu ấy chế ngự thì con người vẫn còn bị lôi cuốn vào tranh chấp.
Tôi xin được kết thúc bằng một câu chuyện để chúng ta hiểu được thế nào là tạo được sự bình an trong tâm hồn.
Robert Visencho, là một trong những vận động viên suất xắc của Argentina. Ngày nọ, sau một trận thắng, anh được thưởng một tấm ngân phiếu, nhưng trên đường ra bãi đậu xe, anh bị một thiếu phụ chặn lại, rồi kể lể về tình trạng nguy ngập của đứa con chị trong bệnh viện. Động lòng thương cảm, anh đã cầm bút ký vào tấm ngân phiếu rồi trao cho chị. Một tuần sau, anh đang ngồi ở câu lạc bộ thì một người bạn cho anh biết người thiếu phụ hôm trước chỉ là lừa gạt, vì trong tuần qua không có một đứa trẻ nào hấp hối trong bệnh viện cả. Vận động viên này bình thản hỏi lại: “Anh bảo là không hề có một đứa bé nào hấp hối trong bệnh viện tuần qua phải không?” –Đúng thế !”. Anh ta liền nói: “Đó là niềm vui lớn nhất mà tôi nhận được trong tuần này”. Vâng, tuần trước anh vui vì thắng giải và được thưởng, còn tuần này, anh rất vui là vì không có đứa trẻ nào hấp hối; và đó là sự bình an.
D/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist
BÌNH AN CỦA CHÚA
Trong bữa tiệc ly, trước khi bước vào cuộc khổ nạn, lìa bỏ thế gian mà trở về cùng Chúa Cha, Chúa Giêsu đã ban cho các môn đệ một ân huệ trọng đại không có gì trên thế gian này có thể sánh bằng, đó là ơn Bình An: Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu cách của thế gian.
Chúng ta tự hỏi rằng làm sao mà trước giờ chịu khổ nạn, lúc mà tâm hồn tràn ngập ưu phiền thế mà làm sao Chúa Giêsu có thể trao ban bình an cho các môn đệ được? Thưa câu trả lời chính Chúa Giêsu đã cho ta biết: Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian ban tặng. Thế gian cho rằng bình an là không có chiến tranh, không có nghèo đói bệnh tật, không có áp bức bóc lột; mọi người được sống cảnh nhàn hạ, giàu sang phú quý… Michael Jackson, một ca sỹ nhạc rock, anh đã đạt tới đỉnh cao danh vọng. Bây giờ ước mơ của anh là được sống tới 105 tuổi. Vì thế, anh chẳng ngại thuê trực thăng đem khí Oxi từ đỉnh núi cao, bơm đầy phòng kính nơi anh ở, để tránh mọi sự ô nhiễm. Chúng ta tự hỏi, làm như vậy: “Liệu anh có thật sự được sống an vui hay không?”
Chúa quả quyết rằng ơn bình an mà Chúa ban tặng khác hẳn với những quan niệm của chúng ta về bình an, bình an của Chúa kitô phục sinh vượt quá sự bình an chúng ta có thể nghĩ tưởng hay mong đợi ở đời này. Ơn bình an Chúa ban cho chúng ta không phụ thuộc vào những bảo đảm về vật chất. Bình an của Chúa không phải là không có những gian nan sóng gió nhưng ngay cả trong sóng gió gian nan vẫn được bình an: Bình an của lòng tín thác vào Chúa Cha, bình an của tâm hồn thi hành ý Chúa Cha. Đó mới là điều kỳ diệu! Đó mới là điều chúng ta đáng khao khát. Đó mới là điều chúng ta cầu xin trong cuộc lữ hành nơi dương thế này.
Chắc hẳn nhiều lần trong đời chúng ta cũng có kinh nghiệm được bình an theo nghĩa này, chẳng hạn khi chúng ta hăng say phục vụ công việc nhà Chúa, phục vụ người nghèo nhưng lại bị ai đó sỉa sói, rỗi hơi, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, cũng có khi bị chụp mũ là hám danh hám lợi; hoặc có khi chúng ta làm việc ở cơ quan, có người lo vơ vét tham ô tài sản chung, nhưng chúng ta ý thức mình là con Chúa, con sự sáng nên chúng ta không sống như họ vì thế mà bị coi là ngu ngốc, lập dị có khi vì thế mà bị loại trừ, sa thải. Thế nhưng, những gian nan này chẳng không làm ta thối chí mà trái lại, làm ta chan chứa niềm an vui, vì được thông phần vào những gian nan thử thách với Chúa, vì đã sống lời Chúa dạy, noi gương Chúa làm và đã sống đẹp giữa cảnh đời đen bạc. Đấy là ơn bình an của Chúa, bình an không theo kiểu thế gian. Khi đó cùng với thánh Phaolô, chúng ta có thể tuyên xưng rằng: ai có thể tách tôi ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa? Phải chăng là gian truân, khốn khổ, đói rách hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Trong mọi thử thách ấy, tôi sẽ toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến tôi. Tôi tin chắc rằng không có gì tách được tôi ra khỏi tình yêu của Chúa Cha thể hiện nơi cuộc sống của Chúa Kitô.
Bài đọc trích sách công vụ tông đồ (Cv 14,19-28) hôm nay, cũng cho ta thấy niềm bình an của thánh Phaolô không theo kiểu của thế gian. Ngài bị ném đá vì nhiệt tâm rao giảng Tin Mừng, họ nghĩ ngài đã chết nên lôi ngài ra ngoài thành. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy thánh Phaolô được đầy bình an và can đảm, ngài đứng lên và đi vào trong thành phố để tiếp tục làm chứng Chúa Kitô đã phục sinh. Thánh Phaolô đã không chạy trốn đau khổ, người không tìm tiện nghi và an toàn, nhưng tìm ơn bình an trong ý muốn của Thiên Chúa. Ngài hiểu ra rằng những thử thách phải trải qua là một phần của việc chết đi cho con người cũ để bước vào cuộc sống vinh quang.
Có lẽ con đường bình an của Chúa đã đi, con đường bình an của các thánh đã bước qua cũng là con đường của chính chúng ta những môn đệ của Chúa đang lữ hành hôm nay.
Xin Chúa giúp chúng con theo gương Chúa luôn thi hành Ý Chúa Cha, để nhờ đó mà được bình an trong mọi giây phút. Trong mọi lúc xin cho chúng con biết quyết tâm xa tránh tội lỗi là căn nguyên làm cho tâm hồn bất an rối loạn. Xin Chúa giúp chúng con. Amen.
E/ Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
THẦY BAN BÌNH AN CHO ANH EM
Khi nghe những lời giáo huấn của Đức Giêsu trong bầu khí chuẩn bị chia tay – bữa Tiệc ly – các môn đệ tỏ ra đau buồn và xao xuyến. Nhận thấy rõ như vậy, Ngài đã an ủi, khích lệ bằng cách dạy các ông phải bình tĩnh, và Ngài sẽ ban cho tâm hồn các ông được hưởng bình an của Chúa.
Trong lúc đang hoang mang sợ hãi như thế mà Đức Giêsu lại nói: “Thầy để lại sự bình an cho các con. Thầy ban bình an của Thầy cho các con”. Như thế, thứ bình an này hẳn là đặc biệt.
Bình an ở đây không phải là hoà bình, một tình trạng không chiến tranh, tranh chấp, cũng không phải là tâm trạng của người hết căng thẳng về tâm lý, hoặc tâm trạng khoan khoái thoải mái, sung sướng… là những trạng thái thuộc lãnh vực tự nhiên.
Theo ngôn ngữ của thánh Gioan, bình an, sự thật, ánh sáng, sự sống, niềm vui… là những từ diễn tả nhiều khía cạnh khác nhau của ân huệ lớn lao mà Đức Giêsu từ Chúa Cha mang đến cho loài người.
Ân huệ này chính là giải thoát, ơn cứu độ. Việc Đức Giêsu chịu chết để đem lại ơn giải thoát, việc Ngài phục sinh đem lại sự sống đời đời: đó là ân huệ lớn lao, là bình an mà Ngài ban nhằm trấn an các môn đệ (Lm. Trần Hữu Thành).
Nếu hiểu bình an là không có chiến tranh, tranh chấp, thì loài người chúng ta cũng không nhận được bình an của Chúa. Theo sự phát giác của một số sử gia, thì khoảng 150 năm trước Chúa Giêsu và từ Chúa Giêsu tới nay, thế giới mới thực sự hưởng thái bình hơn kém 300 năm, còn lại trên 3000 năm đã xảy ra biết bao cuộc chiến tranh lớn nhỏ. Ai cũng trông mong bình an, mà đâu có bình an.
Thực ra, khởi điểm của sự bình an đó là chính đời sống của mỗi người chúng ta, một đời sống hoà hợp với Thiên Chúa, với tha nhân và với chính mình. Do đó, để có được bình an của Chúa là khi chúng ta sống theo điều răn của Chúa, chu toàn bổn phận của mình, và nếu chúng ta có bình an nơi mình, chúng ta sẽ có bình an với người khác. Nói khác đi, bình an trong gia đình và hoà bình trên thế giới là phản ánh của bình an nội tâm.
Là nguyên uỷ của sự bình an, dĩ nhiên Chúa Giêsu chỉ rao giảng và thể hiện sự bình an mà thôi. Nhưng hoà bình hay bình an mà Chúa Giêsu mang đến như Ngài xác nhận trong bài Tin mừng hôm nay không phải là thứ hoà bình thế gian ban tặng. Hoà bình hay bình an của thế gian thường chỉ là là hai chữ bình an đồng nghĩa với an phận, với trốn tránh, với thỏa hiệp. Hoà bình hay bình an Chúa Giêsu mang đến chỉ có thể có được bằng một giá đắt: nó đòi hỏi sự chiến đấu, chấp nhận mất mát, có khi cả mạng sống mình. Hoà bình hay bình an ấy chỉ có khi con người có thể thốt lên như thánh Phaolô: “Lương tâm tôi không trách cứ tôi điều gì”. Chỉ khi lương tâm không trách cứ chúng ta điều gì, lúc đó chúng ta mới có được bình an hay hoà bình thực sự trong tâm hồn (Mỗi ngày một tin vui).
Michael Jackson, một danh ca nhạc rock nổi tiếng, đã đạt tới đỉnh cao danh vọng. Ước mơ của anh là được sống tới 105 tuổi, nên anh chẳng ngại thuê trực thăng đem khí ốc xy từ đỉnh núi cao về, rồi bơm đầy phòng kính nơi anh ở để tránh mọi sự ô nhiễm. Liệu anh có thật sự an toàn và bình an trong căn phòng của mình?
Con người luôn khao khát được sống bình an và đã tìm kiếm bình an bằng tất cả những gì mình có. Tuy nhiên, họ chỉ có được sự bình an cách tương đối mà thôi. Bề ngoài trông họ có vẻ bình an, nhưng thật ra, bên trong tâm hồn, họ lại đầy những lo lắng và khổ đau. Đức Giêsu cho thấy chỉ Người mới có thể đem lại bình an đích thực cho con người, một thứ bình an nội tâm sâu xa. Bình an đó chỉ có khi con người biết cậy nhờ ơn Chúa giúp, để chiến thắng được kẻ thù lớn nhất là tính tham lam, ích kỷ, xấu xa, tội lỗi của mình.
Nếu chỉ mong bình an hòng tránh khỏi những bất trắc trong cuộc sống thì không đảm bảo hạnh phúc cho chúng ta. Còn bình an mà hôm nay Chúa Giêsu trao cho các môn đệ thì hoàn toàn khác. Khác ở chỗ: Nếu muốn được bình an thực sự, trước tiên phải có đức tin. Chỉ có đức tin mới cảm nghiệm được sự bình an sâu xa trong tâm hồn. Bởi lẽ: bình an của Chúa Giêsu chính là bình an ngay trong những khổ cực đau thương, mất mát và ngay trong những hiểu lầm oán ghét, bất công… Như vậy, ơn bình an này chính là ân huệ đức tin và hệ quả của bình an chính là đem lại ơn cứu chuộc cho con người chứ không phải đem lại cho con người sự an tâm, đảm bảo phần xác.
Truyện: Bình an của Đức Giáo hoàng Gioan 23
Ông Giacobo Veisu, một nhà điêu khắc nổi tiếng của Italia đã viết hồi ký về những giây phút cuối đời của Đức Gioan 23 kể lại như sau:
Vào ngày cuối cùng của chuỗi ngày đau đớn kéo dài, linh mục Cabovila, bí thư riêng của Đức Thánh Cha, đến bên giường bệnh, hôn tay Ngài và hỏi xem Ngài cảm thấy thế nào. Đức Thánh Cha Gioan 23 trả lời:
– Tôi cảm thấy trong mình khoẻ khoắn và bình an như thể tôi đang ở trong tay Chúa, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy hơi lo.
Linh mục Cabovila thưa:
– Xin Cha đừng lo, những người phải lo là chính chúng con đây. Chúng con đã nói chuyện với bác sĩ.
Đức Thánh Cha Gioan 23 ngắt lời:
– Họ đã nói những gì với con?
Linh mục bí thư nghẹn ngào nói:
– Thưa Đức Thánh Cha, con muốn nói với Cha một sự thật. Hôm nay là ngày của Chúa, hôm nay là ngày Cha sẽ được về Thiên đàng!
Nói xong, linh mục bí thư quỳ gối xuống bên giường, hai tay bưng mặt khóc. Vài phút nặng nề trôi qua, bỗng cha cảm thấy có một bàn tay âu yếm xoa đầu mình và nghe một giọng nói ôn tồn:
– Hãy ngước mắt nhìn lên! Bình thường người thư ký của Cha rất mạnh mẽ, can đảm, nhưng sao bây giờ lại trở thành mềm nhũn như thế. Cha đã nói với Người Bề Trên của Cha những lời hay đẹp nhất mà con người có thể nghe từ miệng linh mục!
Vâng đó là thứ bình an đích thực mà Chúa ban cho những ai tin Chúa.
