“Khi các ông giương cao Con Người lên,
bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu.”

Bài Ðọc I: Ds 21, 4-9

“Kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng, thì được sống”.

Trích sách Dân Số.

Trong những ngày ấy, các người Do Thái rời bỏ núi Hor, theo con đường về phía Biển Ðỏ, để vòng quanh xứ Êđôm. Dân chúng đi đường xa mệt nhọc, nên nản chí, kêu trách Chúa và Môsê rằng: “Tại sao các người dẫn chúng tôi ra khỏi Ai Cập, cho chúng tôi chết trong hoang địa. Không bánh ăn, không nước uống, chúng tôi đã ngán thức ăn nhàm chán này”.

Bởi đó Chúa cho rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người, họ chạy đến cùng Môsê và thưa rằng: “Chúng tôi đã phạm tội, vì chúng tôi nói những lời phản nghịch Chúa và phản nghịch ông. Xin ông cầu nguyện để Chúa cho chúng tôi khỏi rắn cắn”. Môsê cầu nguyện cho dân. Và Chúa phán cùng Môsê rằng: “Ngươi hãy đúc một con rắn đồng và treo nó lên làm dấu; kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống”. Môsê đúc một con rắn đồng, treo nó lên làm dấu, và kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được chữa lành.

Ðáp Ca: Tv 101, 2-3. 16-18. 19-21

Ðáp: Lạy Chúa, xin nhậm lời con cầu nguyện, và cho tiếng con kêu lên tới Chúa.

Xướng: Lạy Chúa, xin nhậm lời con cầu nguyện, và cho tiếng con kêu lên tới Chúa. Xin Chúa đừng ẩn giấu thánh nhan, trong ngày con phải phiền muộn. Xin Chúa lắng tai nghe con, khi con cầu nguyện, Chúa mau nhậm lời.

Xướng: Lạy Chúa, muôn dân sẽ kính tôn danh thánh Chúa, và mọi vua trên địa cầu sẽ quý trọng vinh quang Ngài; khi Chúa sẽ tái lập Sion, Ngài xuất hiện trong vinh quang xán lạn; Ngài sẽ đoái nghe lời nguyện kẻ túng nghèo, và không chê lời họ kêu van.

Xướng: Những điều này được ghi lại cho thế hệ mai sau, và dân tộc được tác tạo sẽ ca tụng Thiên Chúa. Từ thánh điện cao sang Chúa đã đoái nhìn, từ trời cao Chúa đã ngó xuống trần thế, để nghe tiếng than khóc của tù nhân, để giải thoát kẻ bị lên án tử.

Tung Hô Tin Mừng:

Hôm nay các ngươi đừng cứng lòng, nhưng hãy nghe tiếng Chúa phán.

Tin Mừng: Ga 8, 21-30

“Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với những người biệt phái rằng: “Ta ra đi, các ông sẽ tìm kiếm Ta và sẽ chết trong tội của các ông. Nơi Ta đi các ông không thể tới được”.

Người Do Thái nói với nhau rằng: “Ông ta sắp tự vẫn hay sao mà lại nói “Nơi Ta đi các ông không thể tới được”?”

Chúa Giêsu nói tiếp: “Các ông thuộc về hạ giới; còn Ta, Ta bởi trời cao. Các ông thuộc về thế gian này; còn Ta, Ta không thuộc về thế gian này. Ta đã nói: Các ông sẽ chết trong tội các ông. Vì, nếu các ông không tin Ta, các ông sẽ chết trong tội của các ông”.

Vậy họ liền hỏi: “Ông là ai?” Chúa Giêsu trả lời: “Là Nguyên thuỷ đang nói với các ông đây! Ta có nhiều điều phải nói và đoán xét về các ông, nhưng Ðấng đã sai Ta là Ðấng chân thật, và điều Ta nói ra trong thế gian đây, chính là điều Ta đã nghe biết ở Ngài”.

Nhưng họ không hiểu là Người nói về Chúa Cha, vì thế Chúa Giêsu nói: “Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai. Ta không tự mình làm điều gì. Ðiều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta. Ðấng đã sai Ta đang ở với Ta; Ngài không để Ta một mình, bởi vì Ta luôn luôn làm điều đẹp lòng Ngài”. Khi Người nói những điều ấy thì có nhiều kẻ tin vào Người.

SUY NIỆM

A/ 5 Phút Lời Chúa

NHÌN LÊN – TIN – BƯỚC THEO

“Khi các ông giương cao Con Người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là Tôi Hằng Hữu.” (Ga 8,28)

Suy niệm: Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu hai lần nói đến từ Ego eimi (Tôi Hằng Hữu), gợi lại việc ông Môsê được mạc khải cho biết Danh Thiên Chúa (x. Xh 3,14) trước khi được sai đến với dân, dẫn họ đi từ nô lệ đến tự do. Khi nhận danh xưng này về mình, Đức Giêsu cho biết Ngài cũng chính là Thiên Chúa, Đấng Tối Cao. Chuẩn bị bước vào Tuần Thánh, chúng ta được mời gọi bước theonhìn lên Đấng Tối Cao ấy chịu treo trên thập giá, để “vượt qua” từ cái chết đến sự sống, từ tình trạng nô lệ đến tự do. Tin vào Chúa Giêsu là tin rằng Ngài được Chúa Cha sai đến để cứu độ chúng ta; chúng ta học cách bước theo Ngài trong mầu nhiệm Vượt Qua: cuộc khổ nạn, cái chết trên thập giá và sự phục sinh. Con đường tự hạ của Chúa Giêsu là con đường được giương cao trên thập giá trong sự sỉ nhục, vừa được trỗi dậy từ cõi chết trong sự phục sinh khải hoàn.

Mời bạn:Ơn cứu độ chỉ đến từ thập giá… Ơn cứu độ duy nhất là trong Đức Kitô chịu đóng đinh, bởi vì chỉ có Ngài, như con rắn đồng, (Chúa Giêsu) lấy đi tất cả nọc độc của tội lỗi và chữa lành tất cả chúng ta ở đó” (ĐTC Phanxicô). Bạn có muốn nhìn lên Thánh giá, tin nhận Ngài là Đấng Cứu Độ đã chết, sống lại cho bạn, và bước theo Ngài trên con đường Ngài đi không?

Sống Lời Chúa: Chiêm ngắm Chúa Giêsu trên thánh giá: bạn nhìn thấy gì và quyết tâm gì?

Cầu nguyện: Hát: “Lạy Chúa, xin cho con bước đi với Ngài, xin cho con cùng vác với Ngài thập giá trên đường đời con đi. Lạy Chúa, xin cho con đóng đinh với Ngài, xin cho con cùng chết với Ngài để được sống với Ngài vinh quang.”

B/ Lm. Phaolô Phạm Công Phương

Trong bài Tin Mừng chúng ta nghe đọc hôm nay, Chúa Giêsu đứng trên quan điểm của Ðấng Mêssia để rao giảng sứ điệp cứu thế, trong đó Người nói lên nguồn gốc thần linh của mình và giới thiệu chương trình cứu độ mà Chúa Cha đã trao phó cho Người thực hiện ở trần gian.

Kể từ khi công khai ra đi rao giảng, tất cả những lời nói và việc làm của Chúa Giêsu đều tập trung vào việc phổ biến ý định cứu thế của Thiên Chúa Cha. Từ việc kêu gọi mọi người ăn năn sám hối đến việc thi ân giáng phúc cho những người thành tâm thiện chí và cảnh cáo phê bình những kẻ lầm lạc cố chấp, Chúa Giêsu cho thấy Người luôn luôn làm theo thánh ý Chúa Cha.

Những người Pharisiêu thì đứng trên quan điểm phe nhóm họ. Họ cũng nói về vai trò của Ðấng Mêssia, nhưng là một Ðấng Mêssia phù hợp với lối nghĩ lối sống đã bị tục hóa của họ. Bởi thế, càng nghe những lời Chúa Giêsu giảng, càng thấy các việc Chúa Giêsu làm, họ càng tìm cách chống đối quyết liệt.

Trong cuộc sống ngày hôm nay, cũng không ít lần chúng ta quên mất sự hiện diện thường trực của Thiên Chúa trong cuộc sống chúng ta. Chúng ta không cảm thấy vai trò của Ngài quan trọng như thế nào đối với hành trình dương thế của chúng ta. Nhất là khi gặp những đau khổ hay bất hạnh trong cuộc đời, thay vì tìm đến Thiên Chúa là nguồn hạnh phúc đích thực, chúng ta lại cố bám víu vào những lối giải thoát khác.

Có thể, những lối giải thoát này sẽ giúp chúng ta bình an, nhưng đó chỉ là thứ bình an chóng qua, và rồi, tâm hồn chúng ta sẽ trở về với cảm giác trống rỗng. Quả thật, chúng ta đã cầu nguyện với Chúa mà chẳng thấy Ngài nhậm lời. Chúng ta tâm sự với Ngài nhưng lòng vẫn bất an. Tại sao thế? Bởi vì đức tin chúng ta còn quá non yếu chưa thể tin tưởng và bám vào con người Giêsu cách chắc chắn nhất.

Nếu tiếp tục thiếu lòng tin vào Thiên Chúa, không tin tưởng vào sự hiện hữu của Ngài, những đau khổ trong cuộc sống chúng ta chắc chắn sẽ không có lối thoát. Vì thế, Lời Chúa hôm nay mời gọi ta vững tin vào Ngài. Chúa muốn ta tin vào phẩm tính Hằng Hữu của Ngài. Ngài không phải chỉ thương xót hay cứu độ chúng ta cách nhất thời rồi bỏ đi mất, nhưng Ngài vẫn luôn hiện hữu trong đời sống của từng người chúng ta. Ngài vẫn mãi là nơi để chúng ta chạy đến mỗi khi chúng ta cảm thấy đau khổ cùng cực hay hạnh phúc ngập tràn trong cõi lòng chúng ta.

Dưới con mắt người đời thập giá là một thất bại, một xỉ nhục. Phải là con người có niềm tin mới nhận ra rằng: trong đau khổ, Đức Giêsu bày tỏ sự cảm thông và tình yêu của Thiên Chúa. Chỉ trong im lặng, con người mới nhận ra mình và nhận ra Thiên Chúa. Chỉ trong sám hối và cầu nguyện con người mới có thể đón nhận được sự giải nguy và ơn cứu thoát.

Mùa Chay là cơ hội để chúng ta nhìn lại chính mình và nhìn lên Thiên Chúa. Tham dự Thánh Lễ là mỗi lần chúng ta cúi đầu đấm ngực thống hối và ngước nhìn thánh giá Chúa Kitô để cầu nguyện. Không thể nói tới cứu độ mà không nói tới thập giá. Thế nhưng ơn cứu độ cũng không phải chỉ là một hồng ân của Thiên Chúa mà con người chỉ có việc ngước nhìn hưởng nhận, song còn là một nhiệm vụ mà chúng ta phải góp phần để hoàn thành trong mỗi ngày sống.

C/ Lasan Ngô Văn Vỹ, O.Cist

ẤP IU THÁNH GIÁ ĐỜI AN VUI

Bài trích sách Dân số mô tả cho chúng ta thấy hành trình của dân Israel trong sa mạc, đối diện với cái đói, cái khát Dân không còn quý trọng ân huệ được Thiên Chúa giải thoát khỏi ách nô lệ người Ai Cập nữa. Trái lại, họ mất kiên nhẫn nổi loạn chống Thiên Chúa. Người đã cho rắn độc đến hại dân, nhằm sửa phạt họ. Dân hối lỗi cầu xin Đức Chúa tha thứ. Người liền truyền cho ông Môsê hãy làm một con rắn và treo lên một cây cột. Tất cả những ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đó, sẽ được sống”

Hình ảnh con rắn trong sách Dân số là hình ảnh tiên báo Đức Kitô sẽ bị treo trên thập giá để đền tội cho dân Do Thái và cho hết thảy chúng ta. Khi nhìn lên thánh giá chúng ta thấy cả hình phạt lẫn phương thuốc chữa bệnh. Chúng ta thấy Chúa Giêsu nhận lấy hình phạt, nhận lấy cái chết thay cho chúng ta, đồng thời ngài trở nên phương thuốc chữa lành, cứu chuộc, xóa bỏ mọi tội lỗi chúng ta đã phạm, đúng như Ngài đã quả quyết: “Khi nào các ông giương cao con người lên, bấy giờ các ông sẽ biết là tôi Hằng Hữu”

Chúng ta đang sống cuộc sống lữ hành nơi dương thế để tiến về quê hương đích thật, hẳn nhiều lúc chúng ta cũng cảm thấy mệt mỏi, mất kiên nhẫn giống như dân Do Thái trong sa mạc năm xưa. Chúng ta hờ hững với những ân thánh Chúa ban để nâng đỡ chúng ta trong đời này, qua các bí tích đặc biệt thánh lễ mỗi ngày. Những năm trước đây, lúc cuộc sống còn đói nghèo, khi Giáo hội còn thiếu linh mục lâu lâu mới được cha “ban” lễ thì chúng ta cảm nghiện rõ niềm vui ân thánh Chúa trong tâm hồn, tỏa ra cuộc sống thân ái với mọi người. Nhưng mấy năm gần đây, nhất là hậu đại dịch Covid-19, quen dự lễ online, một số người đâm ra thờ ơ với thánh lễ, với kinh hạt sáng tối: “Chúa ban cuộc sống tạm ổn rồi, con thôi nhà thờ”…

Hằng ngày, người ta quá bận tâm lo lắng vật chất mà lơ là tình Chúa tình người, để rồi gắt gỏng bất hòa từ trong gia đình chồng đối với vợ, vợ đối với chồng, con cái đối với nhau và lây lan sang cả hàng xóm láng giềng nữa. Chưa hết, người ta có khi kêu trách cả Thiên Chúa về cuộc sống hiện tại, về sự đau khổ thiếu thốn của mình so với ai đó. Người ta làm như thể lỗi là do Chúa và tha nhân gây ra làm hỏng cuộc đời mình. Thế nhưng, có khi nào chúng ta đặt vấn đề đâu là phương thuốc giúp tôi thoát khỏi những nỗi bất hạnh trong cuộc đời này đâu?

Chúng ta cần nhìn lên và nhìn sâu vào thánh giá Chúa để nhận ra tội lỗi của mình và lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa qua Chúa Giêsu Kitô xuống thế làm người chết ô nhục trên thánh giá để xóa tội chúng ta, để ban ơn chữa lành và cho chúng ta được sống hạnh phúc trong tình thương của Ngài.

Ước gì từng ngày chúng ta can đảm vác thánh giá đời mình mà bước đi theo Chúa để được cùng Ngài hưởng phúc vinh quang. Amen

D/  Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

TÌNH THƯƠNG VÀ TỘI LỖI

Sau câu chuyện về người đàn bà phạm tội ngoại tình, Đức Giêsu ở lại Đền thờ và trong khi tranh luận với người Do Thái, Ngài đã báo trước cái chết và ơn cứu rỗi của Ngài.

Qua câu chuyện con rắn đồng trong Cựu ước, Đức Giêsu cho họ biết chính Ngài là Đấng mà con rắn đồng là hình ảnh tiên báo. Ngài nói với những người Do Thái: “Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai”. Như thế, việc Đức Giêsu chết trên thập giá không phải là một thất bại mà là một chiến thắng. Ngài không “bị” mà “được” đưa lên cao, để trở thành nguồn ơn cứu độ cho những ai tin tưởng nhìn lên Ngài.

Ngài là ai? Một lần nữa, Đức Kitô muốn cho những người biệt phái hẹp hòi và cứng lòng biết Ngài là ai? Và Đấng mà họ muốn loại trừ bằng mọi giá, nhưng Ngài lại thong dong đi lại theo ý mình. Đấng mà họ lên án là kẻ tội lỗi khi mà chính họ sẽ chết trong tội lỗi của mình, và Ngài không ngại gì nói cho họ biết điều ấy. Đấng sẽ lên trời, trong khi đó họ sẽ ở lại dưới đất. Đấng mà họ sẽ treo cao trên thập giá, ngỡ rằng có thể loại bỏ Ngài mãi mãi, nhưng ngược lại, họ đã nâng Ngài lên vinh quang, cho đến muôn đời. Đức Kitô nói: “Nếu các ông không tin, các ông sẽ mang tội lỗi mà chết”. Họ không tin Đấng không tự mình làm điều gì nhưng chỉ nói điều Cha đã dạy, vì Ngài là Thiên Chúa cũng như Cha Ngài.

“Khi các ông giương Con Người lên, bấy giờ sẽ biết Ta Hằng hữu”.

Sử dụng ngôn ngữ biểu tượng, bài Tin Mừng hôm nay là lời tiên báo của Đức Giêsu về cuộc khổ nạn của Ngài sắp chịu. Khác với ba lần nơi các Tin mừng nhất lãm tiên báo cái chết một cách rõ ràng là Đức Giêsu sẽ lên Giêrusalem chịu khổ nạn, thì Tin mừng thứ IV cũng tiên báo ba lần với cách nói: “Con Người được “giương lên cao” (x.Ga 3,14; 8,28; 12,32). Con Người được giương lên cao, nghĩa là Đức Giêsu sẽ bị treo lên trên thập giá, để nhờ công ơn cứu chuộc qua khổ giá, mà Ngài nâng mọi người lên cao khỏi thế gian, nâng cao lên cõi trời với Ngài.

Theo chiều ngang, với cách nói Tin Mừng nhất lãm rằng ai muốn theo Chúa thì hãy bỏ mình, vác thập giá mà theo. Còn theo chiều dọc, Tin Mừng thứ IV lại nói theo chiều đi lên, không chỉ vác mà còn phải được treo lên, nghĩa là cùng phải đóng đinh chính mình vào thập giá như Thầy. Như vậy, dù “đi theo” hay “treo lên”, thì Kitô hữu cũng chung một phương thế duy nhất là phải qua thập giá mới đạt đến ơn Cứu Độ (Theo Hiền Lâm).

Trong cuộc đối thoại giữa Đức Giêsu và những người biệt phái, Ngài mạc khải cho họ biết: Ngài là Thiên Chúa xuống thế làm người, nên giống chúng ta hoàn toàn, chịu đóng đinh và chết trên thập giá để cứu độ con người, đem lại sự giao hoà giữa con người với Thiên Chúa.

Như vậy, Ngài mạc khải sứ mạng thiên sai của chính mình, và mạc khải mối tương quan chặt chẽ giữa Ngài và Thiên Chúa Cha: “Ta không tự mình làm điều gì. Điều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta. Đấng đã sai Ta đang ở với Ta. Ngài không để ta một mình, bởi vì Ta luôn luôn làm đẹp lòng Ngài”. Cho nên, người tin nhận Đức Giêsu thì cũng phải tin nhận Thiên Chúa Cha, Đấng đã sai

Ngài xuống trần gian làm người và cứu chuộc nhân loại, như Giáo hội tuyên tín từ thời các Tông đồ: vì loài người chúng ta, và để cứu rỗi chúng ta, người đã từ trời xuống thế.

Vì thế, khi chiêm ngắm thập giá của Đức Giêsu, chúng ta không ngừng nghe vang dội từ thập giá ấy lời nhắc nhở về một tình yêu cao cả dành cho tất cả chúng ta, cũng như nhắc nhở về bóng tối của tội lỗi vẫn còn rình rập trong cuộc sống chúng ta. Đó là hai điều chúng ta cần suy nghĩ nhiều trong Mùa Chay và nhất là trong Tuần Thánh sắp tới. Ngoài ra, hãy sống đạo thực thụ chứ đừng mang tên là Kitô hữu mà lại có cách sống phản lại với danh hiệu cao quí đó. Chúng ta hãy cố gắng là “chứng nhân”của Chúa trong cách sống, đừng bao giờ thành “phản chứng” kẻo làm ô danh Chúa và Hội Thánh

Truyện: Đừng trở thành phản chứng

Trong chương trình buổi tối của một đài truyền hình Hoa Kỳ, một cô gái điếm đã được mời phát biểu ý kiến dựa theo một số câu hỏi của một phóng viên truyền hình. Cô gái ấy trang điểm thật diêm dúa và tỏ ra không những bình tinh, mà còn có thái độ khiêu khích trước những câu hỏi của người phóng viên. Chợt nhìn thấy trên cổ của cô gái có đeo một dây chuyền bằng vàng với một cây Thánh giá nhỏ, người phóng viên thay đổi đề tài để hỏi cô gái. Anh ta hỏi: “Tôi thấy cô có đeo một Thánh giá nhỏ ở

trên cổ. Hẳn cô là người có tôn giáo đúng không?” Khán giả thấy rõ sự bối rối của cô gái điếm. Có lẽ đây là một vấn đề mà cô không bao giờ nghĩ tới. Sau một chút do dự, cô ta liền trả lời: “Tôi không theo đạo nào cả”. Người phóng viên hỏi dồn: “Thế tại sao cô lại mang Thánh giá trên người mình như dấu chỉ của người có đạo? Cô gái điếm thinh lặng cúi nhìn xuống sàn nhà một hồi khá lâu, rồi cô trả lời với những lời lẽ thú tội: “Lúc còn nhỏ tôi có đạo. Nhưng đó là chuyện rất lâu rồi”.